Xe xôi gần nửa thế kỷ của đôi vợ chồng già ở Sài Gòn

Trên con đường thuộc khu quận 5, mọi người đã quen thuộc với hình ảnh xe xôi nhỏ trên vỉa hè nhưng luôn tấp nập người xếp hàng chờ mua. Đằng sau đó là một đôi vợ chồng đã hơn 30 năm gồng gánh và nâng niu.

Gần nửa thế kỷ đi bán “thời gian” :

Sài Gòn chập sớm là hình ảnh của những gánh, xe bán đồ ăn khắp các ngõ ngách và phố phường. Người lớn ăn sáng đi làm, trẻ con ăn sáng đi học và những “kẻ mộng mơ” cũng ăn sáng để bắt đầu một ngày mơ mới. Trên một con đường lớn ở khu quận 1 có một hình ảnh rất đỗi thân thuộc, một xe xôi luôn kín người vây quanh và luôn hết veo sau 2 tiếng đồng hồ ra bán. Những gói xôi màu sắc và giản dị ấy đã góp một phần vào nhịp điệu sớm mai của thành phố này.

Xe xôi gần nửa thế kỷ của đôi vợ chồng già ở Sài Gòn

Xe xôi gần nửa thế kỷ của đôi vợ chồng già ở Sài Gòn

Xe xôi gần nửa thế kỷ của đôi vợ chồng già ở Sài Gòn

Những người quen mua xôi ở đó đã đủ lâu để biết chủ nhân của chiếc xe nhỏ ấy là một đôi vợ chồng già, ông Long và bà Mai. Chiếc xe đã trải qua 2 đời chủ, đời đầu tiên do mẹ bà Mai làm chủ sau đó thì vợ chồng ông bà thừa hưởng cái nghề này. Ngót ngét cũng đã hơn 40 năm ròng, vợ chồng ông bà gắng bó với nó. Chiếc xe bán độc 3 loại xôi đơn giản: xôi dứa, đậu đen và xôi bắp nhưng loại nào cũng có màu sắc và hương vị riêng. Cái tâm ông bà bỏ vào đó sau ngần ấy năm trời và bán với giá 5 nghìn đồng.

Ông Long năm nay đã 75 tuổi còn bà Mai cũng đã bước sang tuổi 64 – gần nửa thế kỷ bán “thời gian” qua những gói xôi truyền tay người Sài Gòn, đủ để đếm những nhịp phách chuyển mình của thành phố này như một nhân chứng của thế kỷ.

Cứ đều đặng như một dòng sông:

Khi chúng tôi hỏi ông bà về công việc nấu xôi khi đã lớn tuổi như vầy, bà chỉ nói : “Tụi tui cũng có con cái, 5 đứa lận. Nhưng mình còn sức thì còn làm đỡ phiền con cháu, mỗi ngày bán vầy tui với ổng lời được chừng 100 nghìn. Thì đủ tiền đi chợ, mắm muối đồ thôi.” Sau câu nói đó là môt nụ cười hiền lành, không có sự than phiền hay mệt mỏi nào hết dù công việc nấu xôi của hai ông bà bắt đầu từ 12h đêm mỗi ngày. Sự lao động chân chính không có chỗ cho những lười biếng hay tị nạnh, bằng cách đó họ đã nương vào nhau để sống và sống một cách thật đàng hoàng!

Xe xôi gần nửa thế kỷ của đôi vợ chồng già ở Sài Gòn

Từng ngày miệt mài, cả hạt nếp cũng được chọn lựa – từng sợi dừa cũng được ông bà thức đêm thức hôm để tự tay bào chỉ với lí do như bà nói : “Ngoài chợ người ta muốn lời nhiều nên làm dừa ẩu, dừa hư cũng đập vào rồi nước dừa rớt xuống mớ dừa bào làm dừa bị chua nên tui với ổng tự mua về làm hết.”

Tôi không biết những người trẻ bây giờ đam mê với nghề bao nhiêu, nhưng đôi vợ chồng già này chưa từng nói rằng mình yêu nghề hay đam mê gì nó. Nhưng những gì họ làm đã nói lên tất cả, sự tận tụy và chăm chút suốt chừng ấy năm. Như một dòng sông mải miết chảy xuôi một dòng.

Giữa thời đại của sự bận rộn này, điều hiếm hoi không chỉ là một bữa sáng ngon. Mà chính là một bữa sáng để người ta có thể nhìn thấy cuộc sống vẫn có những điều đẹp đẽ thế này.

Như môt buổi sáng bạn dậy sớm để đến đây sẽ thấy ông bà lui cui đứng cạnh nhau người múc xôi người thu tiền. Thỉnh thoảng bà lại “càm ràm” ông vì quên thói tiền hay mang xôi cho khách, nhưng ngay sau đó là nụ cười hiền lành ông dành cho bà. Nụ cười đó chắc chắn không có giá 5 nghìn – nó là vô giá!

Xuôi về nhau rồi dừng lại bên đời :

Ông kể về chuyện tình của mình khi những gói xôi cuối cùng đã bán hết, người đàn ông với cái dáng nhỏ và đôi mắt hiền lành khi nhắc về vợ mình. “Tui với bả chung quê, ở Bình Dương. Xong hai gia đình lên đây lập nghiệp rồi ở cùng xóm xong rồi quen nhau. Lấy nhau sớm lắm, giờ tụi tui có cháu cố rồi. Nay nó đi học nếu không là nó ra chơi rồi, thấy thương lắm.” – người đàn ông trở nên ấm áp nhất là khi họ nó về gia đình mình bằng đôi mắt!

Xe xôi gần nửa thế kỷ của đôi vợ chồng già ở Sài Gòn

Hai tiếng bán xôi mỗi ngày nhưng sự chuẩn phải mất gần 10 tiếng của ông bà, từng hạt xôi thơm lừng muối mè và dừa nạo. Bàn tay ông bà chăm chút từng tí một, khách hàng đến đây phần vì xôi ngon phần vì cảm giác được nâng niu từng gói xôi một. Ai cũng vội nhưng chẳng ai hối ai, mọi người kiên nhẫn đứng chờ đến lượt mình. Có thể như ông bà nói : “Người ta ăn quen rồi nên đến đông, một tuần tụi tui chỉ dám nghỉ một bữa chủ nhật. Sợ khách họ đến họ trông.”

Ở chiếc xe nhỏ mỗi buổi sáng này mang theo một câu chuyện dài và đẹp. Câu chuyện về tình yêu, sự gắn bó bên cạnh việc lao động chăm chỉ. Những mảnh ghép trong đời rồi sẽ gặp nhau rồi xuôi lại thành một, nương vào nhau qua giông bão. Xe xôi này có thể không kéo dài mãi mãi hoặc sẽ có một sự nối tiếp, không ai biết được điều gì cả. Nhưng thời điểm người ta có nhau và cùng nhau làm một điều gì đó cho cuộc đời thì khoảng khắc đó đã là mãi mãi.

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *