Sài Gòn phồn hoa và câu chuyện xúc động “Người mù làm sao biết chia tiền“

Sài Gòn phồn hoa và câu chuyện xúc động “Người mù làm sao biết chia tiền“

Trong những ngày cuối năm, khi Tết Nguyên đán đã cận kề, nhiều người đang tất bật với những nỗi lo toan ngày Tết.

Và câu chuyện về đôi bạn già vất vả mưu sinh, trong đó có một người khiếm thị đã khiến nhiều người xúc động nhưng cũng cảm thâý ấm lòng về tình người những ngày giáp Tết.

Đó là câu chuyện mà anh Nguyễn Hà Lam(40 tuổi), hiện đang sinh sống và làm việc ở Tp. Hồ Chí Minh với nhan đề “Người mù làm sao biết chia tiền”.

Dưới đây là nguyên văn câu chuyện:

Gần 12:00 giờ đêm, có hai người đàn ông ngồi cạnh nhau đếm tiền, một người ôm cây đàn, hốc mắt lõm xuống, một người tóc muối tiêu, mở tiền trong cái túi nhỏ bỏ vào nón và đếm.

Tiền 2.000, tiền 5.000, 10.000, 20.000 và thoảng có vài tờ 50.000 hay 100.000. Tôi đi bộ ngang nên cứ nghe và thấy được vài điều vài câu.

– “Hôm nay người ta đi nhậu nhiều ông ạ”. – “Ừ, gần Tết nên Tất niên vui vẻ”

– “Vui nên có mấy khách cũng cho sộp lắm”. – “Ừ, tôi cũng mong có kha khá mua mấy món Tết cho mấy đứa nhỏ”

Tò mò nên tôi ghé hỏi :“Hai chú là anh em ạ?” – “Không, hai chú là bạn, ông bạn chú tật nguyền từ nhỏ”

– “Rồi chú chở chú này đi hát bao lâu rồi?” – “Chú làm việc ban ngày, ban đêm chở bạn mình đi hát, ai thương thì cho ít cho nhiều, ổng không chịu ngồi đường chờ bố thí, cũng không chịu để người nhà nuôi”

– “Hai chú chở nhau đi như vầy bao lâu rồi”? Lúc này chú mù mới nói: “Cũng hai mươi mấy năm rồi con, ổng là đôi mắt, đôi chân đưa chú đến nơi chú có thể hát cho người nghe. Ngày xưa ổng chở chú bằng xe đạp, sau này ổng mua được xe máy thì chở chú bằng xe máy”.

Câu chuyện khiến nhiều người xúc động, nghẹn ngào
Câu chuyện khiến nhiều người xúc động, nghẹn ngào

– “Mỗi ngày hai chú làm xong rồi chia nhau thế nào?” Tôi cũng hơi tò mò. – “Được nhiêu chia đôi, chú chịu tiền xăng” chú sáng mắt trả lời.

– “Chúc hai chú nhiều sức khoẻ nhé, Tết thật ấm áp bên gia đình”. – “Cám ơn cháu, cháu cũng vậy nhé”

Tôi lại đi, một vòng, hai vòng sau, theo thói quen lại nhìn 2 chú. Chợt thấy điều lạ lạ.

Chú sáng mắt dúi vào tay bạn mình một sấp tiền, đa số là tiền 100.000, 50.000 và 20.000. Còn trên tay chú là tiền 10.000 và một số 5.000, 2.000.

– “Đây phần của ông đây, tôi đã chia đôi rồi đó”. – “Cám ơn ông, bao nhiêu năm ông đều giúp tôi đi và chia đều cho tôi”

Mắt tôi chợt cay cay. “Chia đôi” đâu đồng nghĩa là 2 phần bằng nhau. Người bạn mù thì tin bạn mình hoàn toàn. Người bạn sáng thì muốn cho bạn mình phần hơn.

Sống trên đời phải chăng có những người có rất nhiều tiền, và ở đây có 2 chú là những người thật sự giàu có.

Cuộc sống này còn quá nhiều điều tốt đẹp, Tết đang về, đôi mắt ướt mà con tim sao đập rộn rã tình yêu thương con người.

Tết sum vầy, Xuân hạnh phúc/Kỉ niệm đẹp rạng sáng ngày 08/02/2018”.

Liên hệ với Nguyễn Hà Lam, chúng tôi thực sự bất ngờ vì cảm xúc của anh ấy không chỉ đơn giản là những con chữ anh viết trên trang Facebook cá nhân của mình, về đôi bạn đã đồng hành mưu sinh với nhau 20 năm trên một chiếc xe máy, người bạn sáng mắt chở người bạn tật nguyền đi khắp nơi hát rong để kiếm sống mà đó còn là một cảm xúc nghẹn đắng trong tận sâu trái tim anh.

Anh chia sẻ: “Tôi cảm thấy xúc động, rồi khóc một mình. Tôi khóc trong hạnh phúc vì giữa xã hội nhiều điều hoang mang, nhiều tin tiêu cực vẫn còn những con người có trái tim bình dị mà tràn đầy yêu thương. Và chính mắt tôi đã được chứng kiến, và cảm nhận được tình yêu thương và cảm nhận được hạnh phúc”.

Không chỉ dừng lại ở cảm xúc đơn thuần, anh còn cảm thấy một cảm xúc khó tả và khó nói hết bằng lời. Anh nghẹn ngào nói: “Vào mùa giáp Tết, mùa của sum vầy, của gia đình đầm ấm, của những tấm lòng sẻ chia. Khó tả. Tôi chỉ có thể chia sẻ bằng hai từ như vậy, còn sâu thẳm thì thuộc về xúc cảm. Người rung lên. Tim thắt lại trong xúc động”.

Hình ảnh mà gặp vào khoảng 23:40 tối ngày 07/02/2018 ở chân cầu Công Lý, thuộc địa phận Quận Phú Nhuận, Tp. Hồ Chí Minh.

Điều đã làm trái tim anh rung lên, tim thắt lại trong xúc động ấy là khi “ tôi thấy hai người bạn già ngồi với nhau, người ôm cây đàn, mù loà, rồi lấy tiền ra đếm. Ban đầu là tôi tò mò, rồi tôi nghe thấy hai người nói chuyện. Tôi quyết định hỏi thăm và cho đến những phút giây cuối cùng khi quyết định chụp lại bức ảnh, thì thực sự tôi cũng không muốn hai chú ấy biết”.

Không phải sợ bị phát hiện vì đã “chụp lén” bức hình của hai bác, mà đằng sau đó là một cảm xúc dâng trào khi chứng kiến cảnh xúc động đó. Anh Lam nghẹn lại: “Điều tôi nhìn thấy là cảm xúc, là giá trị của lòng Nhân mà người bạn trao cho bạn mình khi không ai nhìn thấy”.

Vốn là một người hướng thiện, có tấm lòng yêu thương, độ lượng và biết sẻ chia với những mảnh đời khó khăn, bất hạnh, anh Lam cũng đã, đang tích cực đi làm từ thiện. Đã 5 năm nay, anh Lam và nhiều anh chị em đồng sự đã đóng góp vào Quỹ mổ tim cho trẻ em bị bệnh tim bẩm sinh. Và hiện nay, anh cũng đang đi bộ xuyên Việt để vận động gây quỹ thêm cho các bé.

Ngọc Giang /tphcm.tintuvc.vn

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *