te-xe

Sài Gòn phiền lắm!

Ở Sài Gòn vậy đó, ra đường không ai dòm ngó ai, trừ khi có người cần giúp. Lỡ đang chạy xe mà bị lếch bánh té cái oạch giữa đường là 5 giây sau thấy người dân tứ phía từ đâu ào ra như đánh trận, thay phiên nhau dựng xe, đỡ người, dắt xe vô lề, hỏi han đủ thứ

Sài Gòn không ngủ nên ồn ào từ thủa nào, cả đêm vẫn còn nghe tiếng mì gõ cộc cộc, tiếng rao đủ loại bún, bánh và tiếng xe của mấy “giang hồ hảo hớn” ầm ầm rít gió.

Thế nhưng cũng như dân sông nước miền Tây, tôi và lũ bạn ở Sài Gòn đều lớn lên từ lời ru của những làn điệu ca dao, dân ca bình dị mộc mạc nhưng chứa đựng nhiều bài học của người Nam Bộ.

Người Sài Gòn tốt tính lắm
Người Sài Gòn tốt tính lắm

Hồi ấy, cứ đến giờ trưa hoặc đêm xuống, nhà nào có em bé thì đều nghe văng vẳng tiếng ru con bình dị. Đến nỗi tôi có thể thuộc lòng hàng trăm bài hát ru như: “Đèn Sài Gòn ngọn xanh, ngọn đỏ/ Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ, ngọn lu/ Anh về học lấy chữ nhu/ Chín trăng em đợi ngàn thu em chờ..” hay “Ví dầu cầu ván đóng đinh/ Cầu tre lắc lẻo ghập ghềnh khó đi/ Khó đi mượn chén ăn cơm/ Mượn ly uống rượu, mượn đờn kéo chơi, “Ngủ đi con nhé con ơi/Mai sau con lớn thành người trò ngoan”…và còn rất nhiều những câu ca dao nghĩa tình lồng chứa bài học về tình mẹ, tình cha, về cách sống sao cho phải đạo. Thật không phải điêu khi nói rằng chính những lời ru ấy đã hình thành cốt cách hào sảng lịch lãm và lối sống trọng nghĩa ân tình của người Sài Gòn.

Lúc nhỏ cứ nghĩ Sài Gòn là của người Sài Gòn, lớn lên mới biết đây là nơi sinh sống, lập nghiệp của dân tha huơng cầu thực. Và đặc tính của di dân là luôn đề cao giá trị của việc nương tựa nhau khi gặp khó khăn, thấy người lỡ bước thì phải giúp đỡ, cưu mang.

Cũng vì lớn lên, mới thấm được cái tình của người dân sống ở mảnh đất hào hiệp này.
Cũng vì lớn lên, mới thấm được cái tình của người dân sống ở mảnh đất hào hiệp này.

Cũng vì lớn lên, mới thấm được cái tình của người dân sống ở mảnh đất hào hiệp này. Có lần chạy xe bị lạc ở quận 5, hỏi một chú xe ôm, chú chỉ dẫn tận tình nên mình cũng răm rắp nghe theo. Chạy một hồi vô đường một chiều, chạy miết không thấy chỗ quay đầu, có một sự hoảng loạn không hề nhẹ. Ai dè một lúc sau lại thấy chú xe ôm rượt theo trối chết, giọng hớt hải: “Nãy cô đi rồi tui mới nhớ tui chỉ lộn đường, thôi đi theo tui tui chỉ chỗ quay đầu đi lại đường đúng nè!”.

Lúc nhỏ cứ nghĩ Sài Gòn là của người Sài Gòn, lớn lên mới biết đây là nơi sinh sống, lập nghiệp của người dân tứ xứ.

Ở Sài Gòn vậy đó, ra đường không ai dòm ngó ai, trừ khi có người cần giúp. Lỡ đang chạy xe mà bị lếch bánh té cái oạch giữa đường là 5 giây sau thấy người dân tứ phía từ đâu ào ra như đánh trận, thay phiên nhau dựng xe, đỡ người, dắt xe vô lề, hỏi han đủ thứ, gặp cô chú nào khó tánh thì chửi luôn khỏi kiêng nể: “Ai biểu trời mưa mà chạy cho cố xác dzô, chừa nha con!”

Chạy xe nhớ gạt chống, buổi tối nhớ mở đèn xe, mặc áo mưa ngồi xe phải gọn gàng, không được để áo rũ xuống dễ mắc vào bánh xe sau. Nếu không lưu ý thì ra đường sẽ bị trên dưới chục người thay phiên nhau nhắc nhở. Sài Gòn phiền lắm!

PV/ttvn.vn

Bình Luận

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *