Sài Gòn à, khổ thân em quá!

Sài Gòn à, khổ thân em quá!

Dưới danh nghĩa là người đã sinh ra và sống hơn 20 năm ở đây. Thật sự mà nói, Sài Gòn à, em rất tội nghiệp !!

Người ta nói em ồn ào và đông đúc

Bất cứ ai khi được nghe tới Sài Gòn, kẻ thì “cái chốn ồn ào, chật chội, một ngày kẹt xe không biết nhiêu bận”. Người thì “Thành phố ô nhiễm, nghe tiếng còi xe mà nhức hết cả đầu”.

Nhưng cơ mà, đó có phải lỗi của Sài Gòn đâu, bình sinh em sinh ra, là một vùng đất yên bình và xinh đẹp. Thời gian trôi qua, em ngày một lớn, vươn mình mạnh mẽ, sẵn sàng dang tay ra đón tất cả những ai muốn bước vào đời em, khám phá em và thậm chí, em không ngại để người ta tìm chút lợi ích từ chính bản thân em. Em vẫn hiền hòa, không nói một lời.

Sài Gòn nào có xua đuổi một ai, nên người ta cứ thay nhau lũ lượt đến bên em, dừng chân bên em, và rồi họ nói em thật nhỏ bé, khiến họ phải chen chúc nhau. Họ bực bội, họ chật chội. Họ đổ mọi lỗi lầm lên đầu em, chỉ biết kêu rằng Sài Gòn ngày càng chật chội, khó thở mà đâu chịu nhìn nhận là do đâu? Đất lành nên chim đậu, càng đậu nhiều càng chật chội chứ sao!

Người ta nói em cạm bẫy, mưu mô, lạnh lùng và xảo quyệt

“Lên Sài Gòn phải cẩn thận, ờ đây cạm bẫy, mưu mô lắm, toàn là kẻ gian, làm gì cũng phải cẩn trọng”. Hết lần này tới lần khác em cắn răng nghe người khác dặn dò nhau mỗi khi họ quyết định bước chân lên Sài Gòn.

Đôi lúc em tự hỏi nếu những người “anh chị” khác của em, ở những vùng miền khác trong cái dải đất chữ S này là những người tốt, và lương thiện, vậy tại sao mọi người lại rời bỏ nơi ấy, rồi đến bên em?

Bản thân của mỗi con người đều có một góc khuất riêng. Sài Gòn hiểu cho họ và em chấp nhận hết, nhưng chả ai chịu hiểu cho em. Em chỉ ước gì họ chậm lại một chút, để thấy một anh thanh niên dừng xe cởi áo mưa đưa cho một bà lão bán vé số.

Hay nhan nhản “Trà Đá miễn phí” cho các chú xe ôm, hay người vô gia cư bên đường. Hằng năm, cứ hễ các “anh chị” của em gặp khó khăn, em đầu trăn trở và sốt sắng đưa tay em ra nâng họ dậy. Em đẹp mà, em hiền hòa mà, em đâu phải như người ta nói..

saigonkhothanemqua2

Người ta nói em sính ngoại, lai căng

Như bất kì đứa trẻ nào, em cũng phải đi học, phải tìm tòi và phát triển, không chỉ cho bản thân em, mà còn cho những người đã và đang gắn bó cùng em.

Sự cố gắng của em, ít người nhìn ra đã đành, đa phần chỉ chỉ trích em là giống lai căng, là lai tạp bậy bạ. Nhưng mà có ai công nhận rằng từ ngày em mở rộng cửa giao lưu, học hỏi điều hay mới lạ từ những người nơi khác, cuộc sống của những người “bên trong” vòng tay Sài Gòn cũng thú vị hơn, hấp dẫn hơn, nhiều thứ để thư giãn, tìm hiểu và nhiều kiến thức, niềm vui hơn sao.

Vậy hà cớ gì mà trách móc Sài Gòn, chỉ trích em khi mà bản thân mọi người cũng ngấm ngầm tán đồng việc em làm cơ mà ?

Nếu em lai căng, thế thì làm sao em giữ được cái hồn đậm chất Sài Gòn qua từng ly cafe bệt vỉa hè, từng con hẻm, con phố, từng thú ăn vặt lề đường hay bàn nhậu buổi đêm. Chẳng phải, em chưa bao giờ mất đi những cái gọi là của riêng em, những tính cách mà không một “anh chị” nào giống em như thế sao.

Người ta gán cho em tội làm họ cô đơn

Không biết vì lí do gì, người ta luôn cho em là nguồn gốc của vạn nỗi buồn và trăm nỗi cô đơn. Dường như ai đến cùng em, cũng đều mang một quan niệm chung rằng vùng đất này chắc chắn sẽ khiến họ cô đơn tới ngộp thở, sẽ chết dần mòn bên em.

Nhưng mà, đã bao giờ họ ngẫm kỹ coi cô đơn là do đâu ?? Khi mà chính bản thân họ, hằng ngày, sống 1 cách vội vã, khẩn trương với mục đích riêng của mình, yêu vội, sống vội, cuồng nhiệt và hờ hững với chính nhau, chính bản thân mình, để rồi khi họ mệt mỏi, chán chường, họ “đổ thừa” do Sài Gòn khiến họ có cảm giác cô đơn, mệt mỏi, lạc lõng này.

Nếu họ sống chậm lại, suy nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn thì hẳn họ sẽ không còn cô đơn nữa đâu. Đừng vô cảm với nhau, cuộc sống có bao lâu mà hững hờ??

saigonkhothanemqua3

Thương em nhiều lắm, Sài Gòn !! Em có mệt không, có thấy cô đơn không, khi mà lúc nào em cũng xuất hiện xinh đẹp và tươi tắn như thế. Em cứ thế này, ai hiều được em đang âm thầm chịu đừng gì bên trong.

Nhưng em à, đâu đó nơi đây vẫn còn nhiều người thấy được tâm hồn của em lắm. Cứ vươn vai mà lớn lên, tự tin và ngày càng xinh đẹp hơn em nhé. Hãy là chính em như đang đã từng và đang như thế. Một Sài Gòn yêu thương, ấm áp, một em hồn nhiên như thế !!

PV(TH)/guu.vn, saigontrongtoi.net

Bình Luận

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *