Những cái chết rùng rợn

RÙNG RỢN: 6 cái chết khủng khiếp trong 1 gia đình vì đập miếu thờ dựng nhà tại Thái Bình

Những cái chết bất đắc kỳ tử diễn ra liên tiếp với 6 người trong một gia đình, mà vẫn chưa tìm ra nguyên nhân.

Kỳ 1: Những lời đồn rùng rợn

Mặc dù sự việc đại gia đình ông Trần Văn Rạng có tới 6 người bỏ mạng bất đắc kỳ tử liên tiếp vì căn bệnh lạ, xảy ra đã chục năm nay. Nhưng mỗi khi nhắc lại,người dân quanh xã Vũ Tây (Kiến Xương, Thái Bình), đặc biệt là những người dân ở xóm 9 vẫn không hết sợ hãi.

Vụ việc chết chóc bí ẩn đó, đến nay, vẫn chưa tìm ra lời giải. Và do vậy, mảnh đất rìa làng, cạnh sông Trà Lý lộng gió, một thời nên thơ, giờ cỏ bò hoang dại,tre mọc um tùm, cây cối rậm rạp đổ ngả nghiêng, chẳng có bóng người qua lại.

Những ngôi nhà đổ nát, âm u, rêu mốc, từ lâu không có hơi người. Những người đã chết thì mang bí ẩn về căn bệnh lạ, những người còn sống trong đại gia đình ấy thì tứ tán đi khắp nơi, thậm chí trốn tịt vào Nam, không dám về quê cha đất tổ ở xã Vũ Tây nữa.

Ban thờ lạnh lẽo khói hương, hết sức đau lòng nhà ông Rạng
Ban thờ lạnh lẽo khói hương, hết sức đau lòng nhà ông Rạng

Câu chuyện khủng khiếp về những cái chết vẫnchìm trong bức màn bí ẩn rùng rợn. Chính quyền bó tay, mấy chục nhà khoa học nổi danh thiên hạ không tìm được lời giải, các bác sĩ đầu ngành thần kinh,chống độc cũng không tìm ra thứ gì có thể giết người nhanh chóng, khủng khiếp như thế.

10 năm trôi qua, phóng viên Báo điện tử VTC News đã tìm về xã Vũ Tây, đi tìm lời giải cho câu chuyện bí ẩn và hết sức đau lòng này, những mong làm sáng tỏ phần nào câu chuyện, giúp người dân trong vùng, đặc biệt là đại gia đình ông Rạng không phải sống trong cảnh hoang mang, sợ hãi.

Nỗi sợ vô hình

Từ thành phố Thái Bình, tôi cứ đi dọc bờ hữu con đê sông Trà Lý, thì đến xã VũTây. Sông nước mênh mang, tre pheo rậm rạp, đu đưa trong gió. Điều tôi nhận thấy, là đình đền miếu mạo trải dọc cả trong và ngoài đê con sông. Đây quả thực là vùng đất cổ, với bề dày văn hóa sâu.

Gặp mấy bà, mấy chị gánh gồng thõng thẹo trên đê, tôi dừng xe hỏi đường. Mấy chị chỉ nhiệt tình, rằng đi qua con điếm, có con dốc bên trái thì đi xuyên qua cánh đồng, là đến xóm 9. Mấy chị còn kéo tôi qua rặng tre, chỉ cái xóm nhỏ rậm rì cây cối nằm thoi loi giữa cánh đồng thẳng cánh cò bay.

Khu vườn nhà ông Rạng cỏ mọc hoang dại
Khu vườn nhà ông Rạng cỏ mọc hoang dại

Khu vườn nhà ông Rạng cỏ mọc hoang dại. Một chị hỏi: “Nhìn chú biết người ở xa rồi. Thế chú hỏi đường về nhà ai? Xóm ấy nhỏ tẹo, nhà ai cũng biết cả”. Tôi bảo: “Em tìm đường về nhà ông Trần Văn Rạng. Nhưng hỏi về nhà ông ấy thôi, chứ thực ra cả nhà ông ấy chết chục năm nay rồi”.

Nghe đến tên ông Trần Văn Rạng, cả mấy người phụ nữ đổi sắc mặt. Vẻ sợ hãi lộ rõ trong đôi mắt họ. Một chị bảo: “Chúng tôi không biết ông ấy là ông nào đâu. Anh vào xóm đấy rồi hỏi nhé!”.

Nhìn ánh mắt họ, tôi biêt họ đang sợ hãi, chứ không phải họ không biết ông Trần Văn Rạng. Câu chuyện của đại gia đình này đã từng khiến nhân dân trong vùng náo loạn, chính quyền cả tỉnh, rồi bộ ngành trung ương phải quan tâm sát sao, nên không thể có chuyện cư dân ở gần đó mà không biết.

Quả thực, nỗi sợ hãi ấy ám ảnh cả những người dân xa lạ, thì tôi đã phần nào hiểu rằng, vì sao những người ở đại gia đình ấy liên tiếp lăn ra chết, rồi vô số những người hàng xóm, người thân liên tiếp rơi vào trạng thái thập tử nhất sinh, không kiểm soát được mình nữa.

Tìm vào đầu xóm 9, tôi tiếp tục hỏi thăm một vài người về gia cảnh nhà ông Trần Văn Rạng, tuy nhiên, tôi chỉ nhận được những cái lắc đầu từ chối. Tôi mới chỉ nhắc đến tên ông Rạng, người ta đã không muốn trả lời.

Dường như người dân ở đây muốn quên đi cái quá khứ hãi hùng ấy, hoặc cũng có thể họ sợ câu chuyện khơi gợi lại, ám vào gia đình họ. Thế nên, tốt nhất là chẳng nói gì, chẳng nghĩ gì đến chuyện ấy nữa. Không biết làm cách nào, tôi đành hỏi đường vào nhà ông trưởng thôn.

Ngõ nhà ông Rạng ít người dám đi qua
Ngõ nhà ông Rạng ít người dám đi qua

Ngõ nhà ông Rạng ít người dám đi qua Nhà ông Thành, trưởng thôn, ở sát cánh đồng. Tôi đến, nhưng trong nhà chỉ có vợ ông đang chăm sóc đàn gà. Bà cung cấp cho tôi một thông tin quan trọng: “Người nắm được rõ nhất chuyện về gia đình ông Rạng chỉ có ông Nguyễn Văn Thung. Chồng tôi không nắm được chuyện gì đâu, nên nhà báo có hỏi cũng không có tác dụng.

Nhà ông Rạng người thì chết, người bỏ đi chưa dám về. Tôi nghe nói họ phải bỏ nhà trốn miết để tránh thánh thần quở phạt. Tôi sẽ dẫn nhà báo đến nhà ông Thung để nhà báo hỏi chuyện”.

Nói rồi, bà vợ ông trưởng xóm dẫn tôi đi vòng vèo mấy ngõ ngách. Đến cuối conngõ, dừng lại trước cái cổng sắt khép hờ, bà bảo: “Đây là nhà ông Thung. Nhàbáo vào hỏi chuyện nhé. Tôi về luôn đây”.

Vác dao nói chuyện

Tôi gọi cổng một lát, thì thấy một cụ ông đi ra. Cụ ông dáng người đạo mạo, mái tóc trắng phau, cặp lông mày cũng trắng như cước. Ông mời tôi vào nhà uống nước. Tôi trình bày chuyện khó hiểu ở ngôi làng này, vì sao mọi người sợ nhắc đến gia đình ông Rạng như vậy?

Ông Thung bảo: “Không chỉ dân làng sợ, mà ngay cả tôi đây, sắp xuống lỗ rồi cũng vẫn còn sợ. Người ta sợ nhắc đến gia đình ông Rạng, nhỡ có mạo phạm gì, ám vào gia đình họ, nên tốt nhất là tránh”.

Uống mấy ngụm trà nóng, hít mấy hơi dài, ông Thung mới chợt nhớ ra gì đó. Ông lật đật chạy đến giường, lật đệm lên, lôi ra con dao dài ngoằng. Đó là con dao sắc, đẹp, giống dao của đồng bào miền núi hay dùng.

Một trong số những ngôi nhà bỏ hoang của đại gia đình ông Rạng
Một trong số những ngôi nhà bỏ hoang của đại gia đình ông Rạng
Con dao luôn bên mình ông Thung suốt 10 năm nay
Con dao luôn bên mình ông Thung suốt 10 năm nay

Con dao luôn bên mình ông Thung suốt 10 năm nay Ông Thung bảo: “Nói thật với anh, cứ làm gì, nói gì liên quan đến chuyện đó, là tôi kè kè con dao này bên cạnh. Mang theo nó, tôi mới cảm thấy vững tâm. Anh nhắc lại chuyện này, tự dưng tôi lạnh cả sống lưng nên mới nhớ ra con dao. Tôi cứ thủ con dao ở cạnh, cho an tâm”.

Người Việt ở nhiều nơi khi đi đâu xa, đều mang theo con dao và củ tỏi, với niềm tin sẽ xua đuổi ma quỷ, tà khí. Nhiều người còn đánh dấu bằng than, vết son lên trán trẻ con khi ra đường để ma quỷ không bắt đi.

Sau khi đặt con dao bên cạnh, thắp mấy nén nhang trên bàn thờ, khấn vái lầm rầm vài tiếng, lấy lại bình tĩnh, ông Nguyễn Văn Thung mới bắt đầu sắp xếp lại câu chuyện kinh dị, mà ông chứng kiến từ đầu đến đuôi.

Bài 2: Sự chết chóc bí ẩn của vật nuôi

Ông Nguyễn Văn Thung (xóm 9, Vũ Tây, Kiến Xương, Thái Bình) không có máu mủ với đại gia đình ông Trần Văn Rạng, nhưng vì ông Thung là anh trai bà Đào, bà Đào lại là vợ ông Rạng, con dâu họ Trần, nên ông Thung đi lại gần gũi.

Sự việc chết chóc kinh hãi quá, mọi người đều sợ, trốn tránh, nhưng vì thương em gái, nên ông Thung phải tỏ ra can đảm, cáng đáng thay nhiều việc của họ Trần. Theo ông Thung, bà Đào về làm dâu họ Trần khi mới đôi mươi. Vợ chồng ông Rạng đẻ được 8 người con, gồm 4 trai, 4 gái. Cuộc sống ở vùng quê còn nhiều khó khăn, nhưng nhờ chăm chỉ làm lụng, mà mỗi ngày lại khá lên đôi chút. Một người con trai bỏ xứ vào Nam lập nghiệp, một người xin làm công nhân ở thành phố Thái Bình. Hai cậu con trai, gồm cả và thứ 3 ở với bố mẹ. Mấy người con gái cũng đi lấy chồng cả. Cô lấy chồng trong mãi Tây Nguyên, cô lấy chồng ở xã khác, xóm khác. Dù con cái chỉ làm nông nghiệp, gắn bó với cây lúa, củ khoai, song do chắt chiu tích cóp, nên những người con của ông bà cũng dần ổn định cuộc sống, xây dựng, sửa sang được nhà cửa.

Người con cả Trần Văn Viết được ông bà Rạng chia cho mảnh đất trước ngôi nhà ngói ông bà ở. Vợ chồng anh Viết đã dựng một ngôi nhà rộng rãi khang trang, tường bao quây kín. Cậu con trai thứ 3, tên là Trần Văn Út, sau khi lấy vợ vài năm, sinh con đẻ cái, tích cóp được ít tiền, đã xin bố mẹ cho ra ở riêng. Đất đai rộng rãi, nên ông bà Rạng đã cắt cho anh một mảnh rộng chừng 200 mét vuông, phía sau về bên trái ngôi nhà của ông bà. Có đất rồi, anh Trần Văn Út dựng tạm một ngôi nhà cấp 4 nho nhỏ, chỉ cỡ 30 mét vuông ở tạm. Ngôi nhà ngay bên bờ ao, phía trước nhà là cái miếu nho nhỏ, giống như cây hương trước nhà. Nhưng nhà chật quá, lại có điều kiện kinh tế, nên anh Út dựng ngôi nhà mới lớn hơn, biến ngôi nhà đang ở thành nhà bếp.

Theo lời ông Thung, mọi việc xây nhà của anh Út diễn ra xuôi chèo mát mái, chỉ đến khi chuẩn bị cất nóc, thì những chuyện kỳ cục liên tiếp xảy đến, khiến ai nấy đều sợ hãi, kinh hoàng. Đầu tiên là chuyện xuất hiện một con rắn lớn. Con rắn này là giống rắn hổ mang, to bằng bắp chân người, dài tới vài mét. Con rắn cứ treo thân lủng lẳng trên cây trứng gà. Nhìn con rắn bạnh đầu, thở phì phì, ai cũng khiếp đảm, không dám bắt. Con rắn treo trên cây vài tiếng, mới chịu bò đi, mất hút trong bụi tre. Chuyện khó hiểu tiếp theo, là gia cầm nhà ông Rạng liên tục lăn ra chết một cách kỳ lạ.

Ông Thung nhớ lại: “Hôm đó, tôi đang làm ở ngoài đồng, thì bà Đào, em gái tôi hớt hải chạy ra bảo tôi sang nhà bà xem có chuyện gì, vì lợn tự dưng lăn ra chết. Lúc đó, tôi nghĩ chuyện lợn, gà lăn ra chết cũng là bình thường, chẳng qua là bị dịch, hay nhiều khi ăn no quá, nó lăn ra chết. Tôi đến nhà ông Rạng, thì đã có 2 con lợn của Út chết thẳng cẳng rồi, sùi cả bọt mép. Lúc đấy là 5 giờ chiều. Trong chuồng lợn nhà Út có gần chục con lợn, mới nuôi được hơn tháng, mỗi con nặng cỡ 20-30kg thôi. Tôi chỉ đạo mọi người vào việc. Người mài dao, người nấu nước, để chọc tiết làm lông. Lợn vừa chết làm thịt ngay thì còn tươi, chứ để vài tiếng sau, máu đông, thịt lẫn máu thâm sì, bán chả ai mua nữa. Nhưng điều khủng khiếp nhất, là tôi cạo lông chưa xong một con lợn, thì cả mấy con còn lại trong chuồng đều tự dưng kêu éc éc, rồi lăn đùng ra co giật, sùi bọt mép, chết thẳng cẳng”. Dù rất hãi hùng nhìn đàn lợn chết, nhưng khi đó, việc chết người chưa xảy ra, nên không ai nghĩ ngợi gì, chỉ nghĩ là bọn lợn này bị bệnh đột tử gì đó, có thể do loài virus nào đó tấn công lên não, làm nó chết nhanh.

Đến khoảng 6 giờ chiều, khi công việc mổ bụng, moi lòng đàn lợn chết đột tử còn đang ngổn ngang, thì đàn gà mấy chục con nhốt trong chuồng bỗng kêu quang quác, loạn xị ngậu. Ông Thung và mọi người vứt dao, thớt chạy đến xem sao. Ai cũng nghĩ chắc có con chuột cống, hoặc con rắn tấn công, đàn gà mới kêu la kinh hãi như vậy. Nhưng trong chuồng không có con vật gì cả. Chỉ có đàn gà vừa chạy vừa bay, đâm đầu vào tường, vào lưới. Chúng náo loạn tìm cách thoát thân khỏi chuồng, như có ai đuổi bắt, song không tìm được lối thoát. Ngay trước mắt mọi người, đàn gà mấy chục con quang quác một lúc, rồi cắm đầu, cào chân bành bạch, chết cứng đờ. Cái chết của đàn gà bắt đầu khiến mọi người hoảng. Mấy ông hàng xóm sang đụng lợn bỏ chạy khỏi nhà ông Rạng. Mấy đứa cháu nhỏ cũng được di tản đi nơi khác, kẻo lây bệnh từ đàn gà, lợn. Đang lúc bàn cãi, không biết xử trí đàn gà, và đàn lợn chết bất đắc kỳ tử thế nào, thì 6 con vịt đẻ đi kiếm ăn ở ngoài đồng bơi qua ao, rồi đủng đỉnh đi vào vườn tìm chỗ ngủ. Đàn vịt vừa lạch bạch đi vào vườn, thì kêu lên quạc quạc. Cả 6 con vịt đẻ kêu la chỉ mấy chục giây, rồi lăn ra đất giãy đành đạch như bị cắt tiết. Chúng giãy một lúc, thì chết hẳn.

Vậy là, chỉ trong vòng hơn tiếng đồng hồ, toàn bộ lợn, gà, vịt nhà anh Út lăn ra chết hết. Sau khi bàn tính, ông Thung bảo: “Vứt mấy con vịt đi, không làm được đâu. Cố gắng làm thịt hết đàn lợn, còn gà làm được bao nhiêu thì làm. Có làm thịt hết thì cũng không bán được đâu”. Nghe lời ông Thung, anh Út bịt mồm bịt mũi nhặt 6 con vịt vừa chết ném xuống ao. Thế nhưng, điều kỳ lạ là một lát sau, mọi người thấy một con vịt lạch bạch từ ao đi vào vườn. Thấy sự lạ, mọi người chạy ra ao tìm kiếm. Tuy nhiên, 5 con vịt vẫn chết nổi lềnh bềnh, chỉ có một con sống dậy. Kiểm tra đàn gà, thì con nào cũng cứng đơ, không có khả năng sống lại nữa.

Nhắc lại chuyện con vịt đã chết tự dưng sống lại này, ông Nguyễn Văn Thung sởn da gà. Theo lời ông Thung, sau khi sống lại, con vịt không cần sự chăm sóc của mọi người nữa, nó tự ra đồng kiếm ăn, rồi tự làm ổ trú ngụ, chứ không ở trong chuồng. Nó cần mẫn đi tha lá chuối khô, làm cái ổ to tướng ở bụi chuối sát bờ ao. Điều kỳ lạ nữa là nó đẻ nhiều trứng khủng khiếp, đẻ cả thúng trứng. Con vịt này làm ổ, đẻ trứng và cứ sống như vậy. Nó chứng kiến lần lượt từng cái chết của đại gia đình ông Rạng, rồi mới biến mất một cách bí ẩn. Việc con vịt sống lại, rồi tự làm ổ, đẻ trứng quá nhiều, khiến mọi người trong gia đình ông Rạng sợ hãi. Không ai dám lấy trứng về ăn.

Sau một ngày chết chóc như ngả rạ của lợn, gà, vịt của nhà anh Trần Văn Út, thì sau đó, lợn, gà, vịt nhà ông Rạng cũng đều lăn ra chết cả. Đại gia đình này không nuôi được con gì nữa. Lợn nuôi 10 con, chết cả 10, nuôi 2 con chết cả 2, nuôi một con cũng chết luôn. Điều lạ hơn nữa, là bọn lợn cứ nuôi được chừng 1 tháng, nặng cỡ 20-30kg thì mới đột nhiên lăn ra chết. Gà, vịt thì cứ đến khi chuẩn bị làm thịt được thì mới chết. Sau đại gia đình gặp tang gia nhiều quá, thì chẳng ai còn tâm trí đâu nuôi con gì nữa. Chỉ có mỗi con vịt vẫn đẻ trứng đều đều, nhưng không ai dám lấy trứng để ăn.

Bình Luận

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *