"Kênh" ở Sài Gòn: “Coi chừng bị ăn đập nha!”

“Kênh” ở Sài Gòn: “Coi chừng bị ăn đập nha!”

Ở cái hẻm nhỏ ấy từ bé đến lớn và chẳng làm gì ai nhưng anh bạn tôi bị người dân trong xóm nhắn nhủ: “Coi chừng bị đập nha!”.

Nghe thì có vẻ giang hồ và hơi bất ổn ở xứ Sài Gòn này thật nhưng chuyện cũng không có gì là to tát cả. Số là anh bạn tôi sống tại một hẻm nhỏ trong khu vực cống Bà Xếp (cạnh ga Hòa Hưng, quận 3).

Mấy chục năm về trước, đây là nơi nổi tiếng với các tay anh chị trộm cắp, nghiện hút.

Nơi này có những hẻm nhỏ chằng chịt và ăn thông nhau như một bàn cờ với đủ loại thành phần nhưng đa số là dân lao động nghèo.

"Kênh" ở Sài Gòn: “Coi chừng bị ăn đập nha!”

Gia đình bạn tôi vốn gia giáo, trung lưu, các anh chị đều học hành, thành đạt và sống tại nơi đây đã mấy mươi năm. Bạn tôi không phải là người quậy phá hay dân chơi, cũng không có gì hiềm khích với làng xóm.

Chỉ là bạn có gương mặt dài, miệng hơi móm và nghiêm, nếu không nói là hơi nhăn. Nói thật, khuôn mặt đó ít gây được thiện cảm ngay cả với người trong nhà, huống hồ gì là hàng xóm nên nhiều người thấy ác cảm. Ra vô gì bạn tôi cũng cứ như là luôn hất mặt lên trời, chẳng chơi với ai hay hỏi thăm ai một tiếng.

Một lần, gặp người quen ở xóm, chị của bạn tôi đứng nói chuyện, hỏi thăm này nọ. Người quen sau một hồi “tám” chuyện đã tỉ tê cảnh báo bà chị:

“Sao thằng H. nhà chị mặt cứ kênh kênh lên thấy ghét vậy? Tụi trong xóm này bảo nếu không phải thằng H. là người nhà chị thì tụi nó đã “đập” cho một trận rồi”. Hết hồn, chị của bạn tôi phải giải thích với người kia: “Mặt H. vốn như thế chứ nó không có ý kênh kiệu gì hết…”.

Chuyện sống sao ở đâu không biết nhưng vô hẻm mà cứ “cương cương” là “bị xử” liền! Mà cái xử ở đây cũng lạ lùng lắm, chẳng phải là đánh đập hay chành chọe gì nhau đâu theo đúng nghĩa đen đâu. Chỉ đơn giản là không quan tâm nhau nữa, “đèn ai nhà nấy rạng” thôi!

Cái sự ghét và thương này thì vô chừng. Không phải cứ giàu là được thương hay nghèo là bị “quăng cục lơ”, chỉ cần “sống đẹp” là thương nhau thôi. Mà đã thương nhau rồi thì Sài Gòn dễ sống lắm luôn!

Không ít bạn bè của tôi nhận xét rằng nhiều người dân từ các địa phương đến Sài Gòn sinh sống đã bớt “tinh tướng” hơn như khi còn ở xứ họ.

Chẳng biết là do những người đó lạ nước lạ cái nên ở hiền cho lành hay là vì nghe “giang hồ” đồn đãi những chuyện như chuyện nhỏ ở cái cống Bà Xếp, nhưng như thế cũng hay, ngộ ngộ.

Người Sài Gòn cần gì đâu, họ chỉ thích những người thân thiện và biết cách ứng xử một chút. Bởi cái tính cách ấy cũng ngấm sâu vào con người họ rồi và họ rất tôn trọng điều đó.

Và cũng chẳng có ai “đập” thiệt đâu, họ giỡn cho vui thôi, biết sao không? Người Sài Gòn vui tánh có tiếng rồi! Ai “chơi được” thì chơi thôi, không chơi thì không chơi, dứt khoát vậy thì soi mói chi nữa.

…….

“Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ. Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu…”. Giờ mà nói đến cúp điện thì vẫn còn có chuyện để kể tiếp về những người Sài Gòn…

PV(TH)nld.com.vn,saigontrongtoi.net

Bình Luận

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *