Đặc sản Sài Gòn là bê – đê

Không phải tự nhiên mà ở Sài Gòn, tỷ lệ người đồng tính cao nhất nước. Chỉ có nơi đây, con người ta mới được sống đúng với mình, không cần giấu giếm. Bởi người Sài Gòn cởi mở, họ không dòm ngó hay phán xét nhau qua bề ngoài.

Không có nơi nào bê đê lộng hành như Sài Gòn, bê đê khắp mọi miền quê đổ về nơi này kiểu như đất lành chim đậu hay sao đó. Đi ra ngoài quận 1 thì chỉ ba bước là lại gặp 1 cặp đồng tánh, không có nơi nào trên cái đất nước này mà được như vậy.

Tại vì sao? Vì Sài Gòn quá chừng dễ thương đi. Người ở Sài Gòn cởi mở, ít có kỳ thị hay phán xét chuyện riêng của người khác.

Giờ rảnh ngồi kể chuyện đời sống cho bà con nghe, kể chuyện xàm thôi chứ không có ý kỳ thị vùng miền nha. Có mấy chuyện nhỏ nhỏ thôi, mà mình để ý, cái mình để bụng, cái mình phán xét.

Bên quận 4 có quán sushi, chị em bê đê kia độ tuần nào cũng ghé qua ăn. Cho tơi một hôm bê đê chồng đi quánh lẻ, đi ăn ên. Tuần sau rồi tuần sau nữa cặp vợ chồng bê đê lại dập dìu chở nhau qua ăn, em gửi xe nói giọng miền Tây cười hề hề méc: “Tuần trước, lén đi ăn một mình đó!”.

Em trai giữ xe nhẹ nhàng quăng một mồi lửa vào cái gia cang êm ấm kia điêu luyện như gạt cái tàn thuốc lá. Lúc ăn xong ra lấy xe, em lại cười hề hề: “Sao? nãy giờ nhà cháy mấy đám rồi”. Hai vợ chồng bê đê cùng phá lên cười, nói nhỏ với nhau: “ey, vậy là ẻm biết mình bê đê? bộ mình lộ lắm hả?”.

Cười ha hả rồi phóng xe đi. Sài Gòn kiểu dễ thương vậy đó, bê đê hay không thì cũng đối xử tự nhiên, bình thường. Không có căm ghét người ta vì cái cái xu hướng tính dục khác mình, họ có thể học ít nhưng họ biết điều.

Sài Gòn kiểu như vậy nên bê đê dễ sống
Sài Gòn kiểu như vậy nên bê đê dễ sống

Dưới nhà bê đê ở có cặp vợ chồng giữ xe người Bắc. Sớm chiều bê đê chở nhau dập dìu, đoan trang, đúng mực, chớ hề dám động chạm vô người nhau chớ đừng nói là làm lố. Mà hông hiểu sao mỗi lần gặp mặt là chị vợ mặt như một cái quần rách, kiểu gì cũng không làm chị nở được nửa nụ cười.

Mà hỏi tới là làm như chị sợ vi khuẩn bê đê bay lên người ngay tắc lự, chị vô cảm. Chị giữ gương mặt vô cảm đó ngày qua ngày sắc diện không đổi, chỉ chờ bê đê đi qua sẽ liếc xéo, hễ tụi nó sắm sửa đồ đạc trong nhà là chị lại liếc. Cái cú nhìn ó đâm như muốn xé tan thùng đồ coi nó mua sắm gì, cái đồ bê đê mà bày đặt hạnh phúc!

Bê đê vợ nói với bê đê chồng: “Chắc bả biết mình bê đê!”

Bê đê chồng nói ở ngoài Bắc hàng xóm hay có kiểu nhìn liếc xéo vậy, hên là đã ở trong này rồi nên mới hãm bớt cái tính nhiều chuyện. Phải còn ở ngoài làng thì thể nào cũng chạy sang méc mẹ vì cái tội làm bê đê. Cái kiểu tò mò chuyện nhà người ta muôn đời không chừa, mà giả dụ có yêu thương con cháu sang góp lời thì cũng trân trọng.

Không, giọng điệu ác độc chẳng quý chẳng mến gì, chỉ thích xía vào chuyện nhà người khác. Họ rất thích nói chuyện nhân lễ nghĩa trí tín, thuần phong mỹ tục, đạo đức gia đình. Mà thử hỏi ba mẹ con cái chẳng lẽ vì con mình bê đê mà phải ghét nó? Vì bạn mình bê đê mà mình quên hết những cái tốt đẹp nó từng làm? Nhân nghĩa đạo đức chỗ nào?

Hồi xưa có người bạn Hà Nội nói với mình là: “Người trong Nam hời hợt, không sâu sắc”. Hồi đó mình ngu ngơ tưởng vậy thiệt, tại vì mình chưa ra Bắc nên không biết gì để phản biệt. Bây giờ thì có thể nói vầy:

Người miền Nam không có hời hợt, họ hay cười, kiểu thật thà có sao nói vậy. Không giúp được thì nói không giúp chứ không hứa đó rồi đãi bôi. Họ cũng không quen xía vào chuyện riêng của những người không thân, không nhận anh em với người xa lạ nên không có kiểu vồ vập chú chú anh anh. Kết thân thiệt đi rồi sẽ thấy tính hào hiệp của người miền Nam.

Sài Gòn kiểu như vậy nên bê đê dễ sống. Nắm tay, ôm eo đi ngoài đường cũng không ai nói gì (hoặc có nói nhỏ). Cũng chẳng ai xét đạo đức, hỏi tới thì họ nói là: “ui kệ người ta đi, nó bê đê thôi chứ nó sống đàng hoàng là được rồi”. Quá đúng! đâu có phải con cháu trong nhà đâu mà chửi tụi nó? Người Bắc hay mào đầu bằng cái câu “cô coi như con cháu trong nhà nên cô mới nói…”. Không! có nuôi ngày nào đâu mà coi như con như cháu.

Chốt bài bằng câu nói kinh điển: “ở đâu cũng có người này người kia, bạn nói vậy là vơ đũa cả nắm”. Ừa, nhưng ở Sài Gòn thì cái người này nó nhiều hơn người kia. Sài Gòn còn món đặc sản Giựt Đồ nữa ha ha.

Nguồn: FB Chou Le

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *